Cả nhà lây từ láng giềng
Chị Lê Huỳnh Anh Thư – sinh năm 1986, trú tại Quận 5, TP.HCM là bà mẹ độc nhất vô nhị sinh 5 tại Việt Nam. Sau 1 tháng, những niềm đau vì Covid-19 mới tạm lắng, chị Thư đã dành thời kì san sẻ về biến cố dịch bệnh gia đình chị đã trải qua.
Gia đình chị Thư sống ở con hẻm trên phố Trần Bình Trọng, TP.HCM. Cuối tháng 7, TP.HCM ghi nhận hàng nghìn ca mỗi ngày nhưng trong con hẻm nhỏ tĩnh của chị Thư, tuồng như Covid-19 vẫn ở rất xa. Chị Thư biết gia đình mình đông con nên gắng bảo với mẹ chồng đóng cửa để an toàn.
Nhưng chỉ 1 lần độc nhất vô nhị hỏi thăm người hàng xóm đang bị bệnh, mẹ chị Thư đã nhiễm virus. Chị Thư kể láng giềng đối diện nhà chị có người ốm và mẹ chị đã đứng trò chuyện với người đó. Vài ngày sau, chị hàng xóm bị sốt, xét nghiệm dương tính với Covid-19. Con hẻm nhà chị Thư được xét nghiệm mở mang.
Chị Thư kể mẹ chị lúc đó đã mệt mỏi, ho, sốt. Linh cảm của chị là mẹ đã nhiễm từ người F0 nhà đối diện. Nhưng chị giấu lo lắng trong lòng, không dám nói ra. Ngày 31/7, chị Thư và mẹ lên phường xét nghiệm Covid-19. Vừa về tới nhà, chuẩn bị đi tắm thì nhận được điện thoại báo hai mẹ con chị Thư dương tính.
Tin như sét đánh ngang tai, 5 đứa trẻ thơ đang lê la chơi trên lầu. Hai mẹ con chị Thư gấp ra phường làm xét nghiệm PCR. Kết quả dương tính chính xác 100%. Cảm giác lo âu chiếm, chị Thư hy vọng 5 đứa con của chị mới 8 tuổi chỉ là F1. Nhưng đến ngày hôm sau, xét nghiệm cả 5 bé đều dương tính.
Cảm giác chới với, thuộc hạ bủn nhủn, chị Thư gọi điện cho chồng không biết nói gì. Chị quay đi khóc vì sợ hãi. Cả nhà chị 7 người đều nhiễm Covid-19. Chồng chị làm tài xế nên đã ăn ở tại chỗ khác nên may mắn không nhiễm…Cả đêm, bà mẹ nhìn các con ngủ mà không thể ngủ được vì suy nghĩ, lo lắng.
Khu nhà chị Thư đang được khử khuẩn.
Chị Thư xin ý tế phường cho đi cách ly vì mẹ chị đã ngoài 70 tuổi. Bà lại sốt, ho mấy hôm rồi. Chị Thư lên mạng thấy nhiều thông báo hoang mang quá nên chỉ mong được vào BV Dã chiến. Cả nhà lên xe vào BV dã chiến bên quận 2. Hành trang nhà chị Thư chỉ là xống áo trẻ con, ít sữa.
5 đứa trẻ nhiễm Covid-19 nhưng chỉ 1 bé nặng nhất sốt liên miên, 4 bé còn lại ho khúng khắng, sổ mũi, sốt nhẹ. Chị Thư cũng bị Covid-19 hành mất khứu giác, vị giác, mệt mỏi nhưng tuồng như chị không cảm nhận được dịch bệnh mà vẫn mài miệt săn sóc cho những đứa con của mình và mẹ chồng.
Mẹ chồng chị Thư đã hết sốt nhưng bà vẫn mệt nên chị ráng cổ vũ bà. thường nhật, mẹ chồng chị Thư rất khoẻ, bà ăn uống và thể dục khoa học nên 70 tuổi nhưng vẫn khoẻ, trẻ. Vậy mà trước Covid-19, bà cũng không thể đấu tranh...
Sau hai hôm vào viện, tình trạng bệnh của mẹ chị Thư diễn tiến nhanh chóng. Bà đang ngồi chuyện trò với chị Thư về việc đi tắm cho bọn trẻ thì đột ngột khó thở.
"Nhìn người thân của mình gục nhanh chóng vì Covid-19 chẳng thể nào giúp được gì nó ám ảnh khôn xiết" – chị Thư tâm tư.
Mẹ chị Thư được đưa vào phòng cấp cứu của bệnh viện nhưng 1 ngày sau thầy thuốc gọi báo bà đã không qua khỏi. Đi xuống làm thủ tục báo tử cho mẹ, nước mắt chị Thư không cầm được. Cảm giác chới với, lo sợ, sao mọi thứ diễn biến nhanh quá. Mới tuần trước cả nhà còn đang khoẻ mạnh chuyện trò tương lai mà giờ, người còn người mất.
"Mẹ mình khoẻ lắm, bà lúc nào cũng bảo nạm sống tới khi bọn trẻ đi học đại học, có gia đình, đó là mong ước của bà, ai ngờ Covid-19 đã cướp đi nội của bọn trẻ" – chị Thư kể.
Mẹ mất, chị Thư chỉ nằm khóc những giấu các con vì tụi trẻ rất yêu bà nội của chúng. Nếu chúng biết bà nội không con sẽ ảnh hưởng tới bệnh.
Chị Thư nạm chăm con, tìm niềm vui cho con để quên đi nỗi đau mất người nhà. Đến ngày 11/8, chị Thư và 4 bé có kết quả âm tính nhưng 1 bé vẫn dương tính chưa ra viện được. Chị lại xin bệnh viện cho ở lại thêm chờ bé còn lại.
Một mẹ với 5 đứa trẻ sinh 5 cùng nằm trong phòng, trưa nào chị cũng nỗ lực cho con ăn đủ bữa và cho chúng đi ngủ. Dù bệnh viện dã chiến thiếu đủ thứ nhưng bà mẹ vẫn cầm cố xoay xoả để vượt qua dịch bệnh. Ở BV Dã chiến, chị Thư cũng chứng kiến nhiều câu chuyện đau buồn của dịch bệnh.
Chị nói: "Trước đây mình cũng nghĩ Covid-19 chỉ như cảm cúm thôi, nhưng đến giờ thì mình sợ lắm rồi, nó hành con người ta dữ lắm, từ người khoẻ cũng có thể trở nặng. Đêm nào mình cũng thắc thỏm lo âu chỉ mong 6 mẹ con được bình an ra viện".
Ngày 14/8, mẹ con chị Thư được ra viện. Về nhà, những đứa con vẫn liên tiếp hỏi vì sao nhà mình đi 7 người chỉ có 6 người về, nội đi đâu. Nghe con hỏi thế, bà mẹ chỉ biết nói rằng bà đã về nhà trước để các con yên tâm ra về.
Về nhà, chúng oà vào gọi nội như những lần đi học về nhưng tiếc là chỉ còn di ảnh. Bọn trẻ đã biết bà nội của chúng không còn vì Covid-19. Những từ 'Covid-19' chúng chỉ nghe trên tivi giờ đã cướp đi người bà đã chăm chút chúng từ trong bụng mẹ.
Tự mình đã qua Covid-19, chị Thư đã biết sợ hãi. Những ngày rời bệnh viện về nhà, chị chẳng dám ra khỏi nhà. Chị chỉ muốn nói với mọi người hãy ở nhà khi có thể, chỉ 1 phút nhãng nói chuyện với láng giềng không đeo khẩu trang đã mang đến bi thương cho cả gia đình.
